Tôi qua rồi cái thời mà hễ đêm nào không được đọc những cuốn truyện của Nguyễn Nhật Ánh là y như rằng sẽ không ngủ được, thế nhưng những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh luôn là những tác phẩm mà tôi luôn mãi nhớ. “Mắt biếc” cũng là một trong những tác phẩm như vậy! Câu truyện kể về mối tình thanh mai trúc mã để rồi ôm vào mình những nỗi buồn, nỗi nhớ, chút buồn tiếc xoay tròn chưa nguôi….
Mắt biếc là một nỗi buồn man mác mỗi khi nhớ đến. Một nỗi buồn man mác mà kéo dài đến cả câu truyện. Lần nào đọc “Mắt biếc” cũng khiến tôi muốn thích một ai đó. Thích thật nhiều, thật sâu và thật vô tư lự. Tôi sẽ thích người ta với tất cả nỗi lòng đang mở đầy hoa trái. Thích như những lần đầu tiên được thích, chân thành và nồng nhiệt…
Đọc Nguyễn Nhật Ánhtôi luôn có ám ảnh về những mối tình hồn hậu, trong sáng và in đậm dấu ấn trong nhân vật chính tới mãi tận bây giờ. Nhân vật của Nguyễn Nhật Ánh đều là những người lớn với tâm hồn trẻ dại, luôn có gì đó hiền hiền buồn buồn khó tả. Trên tất cả, tôi thích cách Nguyễn Nhật Ánh viết về những cảm xúc mang tên “lần đầu tiên”.
Sinh ra và lớn lên trong một ngôi làng cổ lỗ, nghèo nàn nơi phần cong của dải đất hình chữ S, Ngạn lớn lên cùng Hà Lan, cô bạn hàng xóm có một cái tên rất lạ và một đôi mắt đẹp lạ thường là đôi mắt biếc. Họ cùng học, cùng vui chơi, cùng lớn lên. Trong họ dần dần chớm nở một tình yêu lặng thầm dành cho nhau mà không dám tỏ bày. Để rồi khi lớn lên, khi cả hai cùng rời bỏ làng quê của mình để lên thành phố tiếp tục giấc mơ, ở nơi phồn hoa đô thị ấy, họ đã rẽ theo hai ngả đời. Một người vẫn đợi đó nhưng một người đã đi theo phương khác, hướng về nhau nhưng lại mãi không thuộc về cho nhau.
Qua những đồi sim, cây thị, những giàn thiên lý, đắm mình trong dòng chảy của thời gian và tâm trạng của chính Ngạn, xuyên suốt tập truyện dài “Mắt biếc” là cả một nỗi buồn man mác kéo dài, một nỗi tiếc nhớ, một nỗi lòng đau đáu của chính Ngạn về những kỷ niệm một thời học trò thơ mộng nơi làng Đo Đo nhỏ nghèo nàn, nơi những kỷ niệm đẹp nay chỉ còn lại những hoài niệm xa xăm của một thời đã qua.

Nguyễn Nhật Ánh thường viết những truyện ngắn về tình cảm đơn phương, nhưng có lẽ đây là câu chuyện mang nhiều nuối tiếc nhất. Vẫn là lối kể chuyện hài hước, mộc mạc đầy ý nhị nhưng ” Mắt biếc” lại để lại trong lòng người đọc thật nhiều ấn tượng. Câu chuyện mở đầu với một tình bạn, một mối tình thanh mai trúc mã thật đẹp. Chính nó khiến cho người đọc cảm giác rằng đó chính là đây là một truyện ngắn thật đẹp. Nhưng chẳng phải thế, đó là một mối tình dở dang, đầy tiếc nuối.
“Mắt biếc” là tác phẩm được nhiều người bình chọn là hay nhất của nhà văn. Tác phẩm đang được dịch và giới thiệu tại Nhật Bản. Bởi sự trong sáng của một tình cảm, bởi cái kết thúc rất, rất buồn khi suốt câu chuyện vẫn là những điều vui, buồn lẫn lộn. Cũng bởi, mắt biếc… năm xưa nay đâu.
Chắc hẳn ai cũng từng một lần gặp được người mà mình nghĩ sẽ chẳng thể nào rời xa. Người đó là giấc mộng, là ban mai, là cả bầu trời thanh xuân năm ấy. Chắc chắn cuốn sách sẽ mang đên cho người đọc những cảm xúc khó phai mờ!
Người viết review: Ánh Nguyệt
Xem thêm bài review sách Mắt biếc của bạn Diệp Thanh Đổ