Review sách “Ngồi khóc trên cây”

Tôi nhớ đã từng có người nói với tôi rằng: “Đọc sách khi còn trẻ như nhìn trăng qua khe cửa; đọc sách lúc đứng tuổi như nhìn trăng ở ngoài sân; đọc sách lúc về già như nhìn trăng trên sân thượng”.Quả thật,sách là người bạn không thể thiếu trong cuộc đời con người, bởi, mỗi cuốn sách đều ẩn chứa những điều kì diệu, nó như một thứ ánh sáng huyền bí ấm áp mà khiến ai cũng muốn tìm hiểu. Sách quả thực là người bạn gắn bó trung thành nhất đối với mỗi con người, và một trong những chặng đường quan trong của đời người ấy, trong tôi có tên Nguyễn Nhật Ánh. Nguyễn Nhật Ánh luôn được biết đến như một nhà văn chuyên viết cho tuổi mới lớn. Từng trang sách luôn được Nguyễn Nhật Ánh trau chuốt bởi vốn kiến thức uyên tâm cùng một tâm hồn ngây thơ trong sáng, lôi cuốn người đọc bằng một sức hấp dẫn không tên. “Ngồi khóc trên cây” là một trong những minh chứng điển hình cho sự đúng đắn ấy.

“ Dài nhanh lên với

Tóc xõa ngang mày

Lớn nhanh lên với

Bé bỏng chiều nay”

Đây là một trong vô vàng những vần thơ mà tác giả đã gửi gắm trong cuốn sách “Ngồi khóc trên cây” của mình. Vẫn là những triền đê, nhưng con kênh xanh, những cô cậu học trò tinh nghịch đây ngây thơ trong sáng nhưng “Ngồi khóc trên cây” lại khoác lên mình một vẻ mới mẻ hơn bằng một tình yêu chân chất nhiệt thành của cậu sinh viên Đông và cô bé Rùa. Quả thật, khi đọc truyện, chắc chắc người đọc cũng không ít lần bất giác phải nhoẻn miệng cười vì như thấy chính mình trong đó, như một phần của tuổi trẻ. Đó là cái tài mà người nghệ sĩ Nguyễn Nhật Ánh đã vẽ nên.

Rùa là cô bé của thiên nhiên, hồn nhiên, trong sáng nhưng lại đầy khí chất mạnh mẽ đến lạ thường. Từ nhỏ, hoàn cảnh cơ cực từ nhỏ đã cho cô một sự cứng rắn nhất định, với mái tóc cháy nắng trên khuôn mặt khả ái.

Đông là cậu sinh viên thành phố về thăm quê, là đứa duy nhất chơi với con Rùa, nói chuyện, lắng nghe, và đồng tình với nó.

Câu chuyện xoay quanh mối tình đầu tiên của cô bé Rùa và chàng sinh viên Đông ngây thơ vụn dại. Mối tình đầu trong trẻo, ngượng ngùng, muốn nói yêu nhưng không dám bày tỏ, công khai tình cảm tình cảm của mình. Từng câu văn của Nguyễn Nhật Ánh như toát lên một vẻ đẹp cao cả của mối tình ngây thơ nhưng cũng chẳng kém phần khát khao mảnh liệt. Cách học giấu giếm tình cảm của mình không khỏi khiên người đọc lúc buồn lúc vui, nhưng chung quy lại là một nụ cười như nhìn thấy một tuổi trẻ của mình.

Tác phẩm sẽ đưa chúng ta đến những cảm xúc thăng hoa theo bước chân của cô bé Rùa vào tân những khu rừng xanh sâu thẳm với những con thú vô cùng đáng yêu. Rùa cho dù ở bất kì thời điểm nào vẫn luôn hiện lên trong mắt người đọc là một cô gái hoạt bát, hồn nhiên. Người đọc sẽ càng khâm phục co bé này hơn bởi tình yêu thương đói với động vật dù phải bao lần trải qua nguy hiểm, và cùng chính vì thế, Rùa luôn là người bạn thân tốt bụng của các loài thú trong rừng.

Câu chuyện tưởng chừng như chỉ đơn giản vậy thôi nhưng thực ra lại còn nhiều điều hơn nữa mà tác giả muốn gửi gắm. Cuộc gặp gỡ tình cờ của Đông và Rùa không chỉ dừng lại ở một mối tình đầu ngay thơ không dám nói. Cuộc tình ấy đã đem đến cho Rùa một người bạn tốt và cũng là cơ hội để Đông tìm lại những kí ức, tuổi thơ vô tư,đẹp đẽ của bản thân trên vùng đất mình sinh ra. Nhưng thế rồi, khi tình cảm đang dần lớn lên theo từng ngày cũng là lúc Đông phải quay lại thành phố và rồi biết bao nhiêu sóng gió diễn ra. Trong khoảng thời gian đó tình cảm của Rùa và anh chàng Đông không hề vơi đi mà còn sâu đậm hơn hết.Những lời hứa hẹn trao nhau nhưng không thành hiện thực. Thay bằng thực hiện lời hứa ba tháng là sự trở về của Đông sau bốn năm đằng đẵng nhưng lúc đó thì Rùa đã mất trong một cơn bão lớn.

Rùa vốn là đứa bơi giỏi nhất làng nhưng khi nó cố hết sức cứu những đứa bé nhỏ hơn thì nó đã bị nước chảy xiết cuốn trôi.Quá đau buồn và thương nhớ Rùa, Đông đã vào lại khu rừng bên thác nước để được sống lại những kỷ niệm giữa hai người.

Câu chuyện tưởng chừng như một kết thúc buồn thật bi thảm nhưng Nguyễn Nhật Ánh đã không dừng lại ở đấy. Cuối câu chuyện, thật không ngờ anh vô tình nghe thấy tiếng hát của Rùa nên đã leo lên một cây bứa để quan sát rồi chợt rơi những giọt lệ khi bắt gặp… bóng dáng người mình yêu thương. Nhưng dòng lệ tôi thật sự đã tuông rơi, với nhưng dòng văn Nguyễn Nhật Ánh viết nên, tôi tưởng chừng như một cái kết mở. Rùa đã được bầy thú cứu sống hay chính những tâm tâm trong anh đã vẽ nên một cô bé Rùa đầy mộ tưởng cùng bầy thú. Dẫu thế nào thì cuốn sách “ Ngôi khóc trên cây” đã mang đến những cảm xúc rất tuyệ vời. Hình tượng nhân vật chính-cô bé Rùa đã trở thành một hình ảnh biểu trưng cho một thế hệ thanh niên có lối sống tích cực, lạc quan luôn biết vượt qua cảnh ngộ bản thân, chiến thắng những khó khăn để tự tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Từ đó tác giả cũng muốn truyền đến cho người đọc một tinh thần thật lạc quan. Tác giả luôn ngàm khẳng định trong từng tác phẩm của mình rằng lòng tin luôn là điều tốt đẹp và có thật trên đời.

Gấp cuốn sách lại người đọc vẫn văng vẳng nghe những cuộc đối thoại, trò hờn dỗi con nít, những suy nghĩ về cuộc sống, quan niệm rất hồn nhiên mà cũng thật nhân văn của  tuổi thơ. Sách trình bày đẹp, trên giấy ngoại màu ngà với 30 tranh minh họa của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường chắc chắn sẽ mang đến người đọc những cảm xúc tuyệt vời!

 

 

Người viết review: Ánh Nguyệt

Để lại một bình luận