Người trẻ chúng ta ai cũng cần trải qua biết bao nỗi buồn để trưởng thành nhưng cũng không thể vì nỗi buồn mà phí hoài tuổi trẻ. Gói nỗi buồn và ném đi thật xa của tác giả trẻ Ngọc Hoài Nhân đúng như cái tựa của nó, cuốn sách về sự lạc quan của người trẻ khi đi qua những đau thương mất mát nhưng vẫn đủ lý trí để gói ghém và buông bỏ những nỗi buồn, sau cùng tìm thấy hạnh phúc qua bao lần đổ vỡ.
Phần I: Có phải tình cờ. Mấy ai một mình không sợ nỗi cô đơn
Cuốn sách được đan xem các thể loại từ thơ đến truyện ngắn và tản văn, chính vì thế mà nó tạo nên nét tươi mới và sự trẻ trung. Hơn nữa, theo cá nhân mình, cách sắp xếp đan xen có chủ ý của tác giả khiến người đọc bớt thấy nhàm chán và không quá lệ thuộc khả năng tưởng tượng qua ngòi bút của Ngọc Hoài Nhân.
Không phải nỗi buồn hay nỗi tuyệt vọng, chủ đề mà “Gói nỗi buồn lại và ném đi thật xa” nói đến thật gần gũi, đó là tuổi thanh xuân. Hay đó cũng là một chút về tuổi thơ bồng bột, ngây dại, e thẹn. Đọc cuốn này mình cứ thấy tim đập thình thịch =)) vì nó có gì đó quá đúng. Mọi cảm xúc từ quá khứ dội lại, Ngọc Hoài Nhân đã cho thấy thanh xuân là điều tuyệt vời như nào để ai khi nhắc đến hai chữ ấy cũng đều bồi hồi, nhớ nhung. Thế nhưng, thanh xuân cũng gắn liền với những tổn thương tuổi trẻ, mà ở cái độ đó con người ta lại nhớ lâu nhất, chính vì nỗi sợ có thể thất bại trong tình cảm một lần nữa khiến người trẻ dường như khép lòng với thế giới. Ngọc Hoài Nhân đã không xoáy sâu vào những nỗi buồn đó, mà viết về những điều lạc quan trong cuộc sống để những người trẻ nhận ra đâu mới là điều mà học thực sự nên yêu: yêu bản thân mình, yêu gia đình mình, yêu cuộc sống mình… hãy ném thật xa nỗi buồn đi
“Gói nỗi buồn lại và ném đi thật xa
Sẽ thấy hạnh phúc mình tìm ở đằng sau tất cả
Chuyện yêu thương phải đâu là chuyện lạ
Khi mình đã cạnh nhau rất thật bên đời.”
Qua từng trang sách, tác giả Ngọc Hoài Nhân đã khắc họa lên một Sài Gòn đầy vội vã, đầy ngột ngạt. Khi nhịp sống tất bật ấy cuốn con người đi quá nhanh, khiến họ quên mất những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt cho những người mà họ yêu thương thì họ lại muốn rời xa chốn xô bồ ấy, muốn “trốn” đi đâu đó thật xa để tận hưởng một cuộc sống yên bình.
Nhưng bên cạnh cái xô bồ, ngột ngạt ấy lại là một Sài Gòn đầy ấm áp, thi vị và bồi hồi với những hoài niệm nơi từng góc phố, từng quán cafe nhạc Trịnh, nơi điểm hẹn Nhà thờ Đức Bà quen thuộc… Bởi dường như thành phố nơi có người ta yêu luôn trở nên thân thương và đẹp đến xao lòng.
Những dòng tâm sự nhẹ nhàng mà thấm thía của Ngọc Hoài Nhân giúp độc giả thấy đâu đó hình ảnh của bản thân trong chính câu chuyện. Đó là những lúc họ đi qua tổn thương, nông nổi, yếu lòng đến nỗi đánh mất chính mình, để rồi từ đó trưởng thành hơn, bao dung và thấu hiểu hơn với những cảm xúc của bản thân. Cuộc hành trình đó là con đường mà bất cứ ai trong chúng ta cũng phải đi qua, để có thể tự yêu lấy mình, rồi biết cách trân trọng những người bên cạnh.
Không chỉ vậy, khi đọc “Gói nỗi buồn lại và ném đi thật xa”, độc giả sẽ được chìm đắm trong những câu chuyện còn buồn hơn cả những nỗi buồn trong lòng mà mình đã từng trải qua, để rồi sẽ luôn thấy được thông điệp yêu thương mà tác giả đã gửi gắm trong từng trang sách.
Có đáng không, khi đóng cửa trái tim mình vì những nỗi buồn đã cũ? Có đáng không, nếu ta từ chối hạnh phúc của hiện tại vì những gì đã qua? Với những ai vẫn đang loay hoay trong nỗi băn khoăn ấy thì cuốn sách chính là câu trả lời trọn vẹn nhất. Hãy để nỗi buồn của mình đi vào quá khứ, ném nó đi thật xa và mỉm cười với cuộc sống hiện tại, hãy tin rằng trên cuộc đời này vẫn còn nhiều điều tuyệt vời hơn thế nữa.