Từng nghe ở đâu đó câu nói: “’Đến một giai đoạn nào đó, cuộc sống sẽ làm phép trừ với bạn.”
Không ai có thể tránh được sự tàn khốc của thời gian. Dù chúng ta có muốn giữ lại sơ tâm non nớt, đơn thuần, vui vẻ của những ngày còn đương trẻ nhưng cuối cùng vẫn phải trưởng thành, bớt ngây thơ, và không dễ nở nụ cười vô ưu vô lo như trước nữa.
Quá trình trưởng thành vẫn luôn khó khăn như thế!
Chúng ta sẽ phát hiện ra, mình không còn là đứa trẻ bé bỏng nữa, chúng ta lớn rồi, bố mẹ cũng âm thầm già đi.
Chúng ta sẽ phát hiện ra mình đã đánh mất vài điều đã từng rất quan trọng như một vài người bạn tri kỷ, một người đã từng yêu sâu sắc, và có khi là cả chính bản thân mình.
Chúng ta sẽ phát hiện ra hiện tại chúng ta có nhiều mối quan hệ, nhưng người có thể cùng mình đi qua khó khăn, cùng mình đi đến hết cuộc đời rất ít…
Trưởng thành là vậy, có một vài thời khắc nhận ra mình chỉ biết cười trừ vì những gì đã bị lấy mất, những người đã bỏ lỡ, những điều còn dang dở. Nhìn chung sẽ phải học cách một mình nếm trải một vài thứ dù chẳng hề dễ chịu. Thậm chí có đôi khi chúng ta muốn được an ủi – không có ai mở lời, muốn được chở che – không có ai ở bên, muốn toàn tâm toàn ý yêu một người – không được đáp lại. Nghĩ cũng hơi nhói lòng rồi lại tự hỏi, “Hay là hạnh phúc trừ mình ra” nên mới thấy miên man đều là nỗi buồn.
Và nếu bạn từng trải qua cảm giác hụt hẫng, lo âu và ngập tràn cô độc, thậm chí không muốn mình lớn thì cuốn sách cùng tên của tác giả Huỳnh Thắng sẽ là món quà dành cho những ai đang đi qua những ngày tưởng như hạnh phúc bỏ rơi này. “Hay là hạnh phúc trừ mình ra” sẽ giúp bạn có cái nhìn thông suốt hơn về tuổi trẻ để rồi vững vàng hơn trên cuộc hành trình của mình: Đó không phải là một tháng năm bằng phẳng chỉ có niềm vui và hạnh phúc, đó là những ngày mà ở đâu đó chúng ta thấy mình cô đơn, chông chênh và cần một ai đó ở bên cạnh. Hiểu rõ, dù muốn hay không chúng ta vẫn phải trưởng thành, có được có mất mới là cuộc sống, dù hạnh phúc có lúc chơi trò trốn tìm thì rồi chúng ta cũng sẽ lại tìm thấy nhau – người mà chúng ta nên gặp.
“Hay là hạnh phúc trừ mình ra?” – ngay từ cái tên sách đã thấy gợi nhiều tò mò về vấn đề mà tác giả đặt ra trong cuốn tản văn bé xinh này. Trong cuốn sách tác giả chia sẽ những kỷ niệm, những tâm tư qua những trải nghiệm mà anh đã trải qua và dần thấu hiểu con người của mình hơn.
Bất cứ ai trong chúng ta cũng từng cô đơn, từng có lúc cảm thấy cõi lòng hoang vu trống rỗng. Tuổi trẻ thật nhiệt huyết nhưng không thể thiếu những lúc trong lòng luôn có sự trống trải không biết nên làm gì để vùi lấp nó.
Và ở đây với cuốn sách này, Huỳnh Thắng sẽ cùng bạn chia sẻ phân ưu những nồi niềm không biết tỏ cùng ai đó. Hay coi cuốn sách này như một người để bạn tâm sự và trải lòng, để tìm được hướng đi của mình và biết rằng sự cô đơn cũng là một loại hưởng thụ.
Hay là hạnh phúc trừ mình ra? Một câu hỏi tu từ thú vị, có thật rằng hạnh phúc bỏ quên bạn như bạn vẫn nghĩ. Mình tin rằng sau khi đọc xong cuốn sách này trong lòng mỗi người ắt hẳn sẽ có câu trả lời phù hợp cho riêng mình.
Tuổi trẻ của chúng ta ai không ít lần cảm thấy cô đơn, sự cô đơn giúp chúng ta hiểu thấu nhiều điều, cô đơn trong cuốn sách này Huỳnh Thắng sẽ chia sẻ với bạn rằng cô đơn không hề tệ hại tới thế.
Mỗi người trong cuộc sống đều có những vấn đề riêng, những nỗi buồn rất riêng tư mật thiết, bạn không cô đơn một mình, ngoài kia có rất nhiều người cũng đang trải nghiệm nó giống bạn.
“Hay là hạnh phúc trừ mình ra”- cái tên sách tưởng chừng tiêu cực nhưng có lẽ không ít lần bạn cũng từng hỏi bản thân mình như thế chăng. Bạn luôn cảm thấy tự ti vì cho rằng mọi điều tốt đẹp chẳng thể nào thuộc về mình, vậy cuốn sách này chính là dành cho bạn. Bạn sẽ dần nhận ra giá trị của hạnh phúc ngay kề bên qua những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, để rồi sẽ tự có câu trả lời chính xác cho chính bản thân.