REVIEW sách “Đắc nhân tâm”

“Đắc nhân tâm” – cái tên chắc chẳng còn quá xa lạ đối với giới trẻ hiện nay! Nhà nhà, người người, ai ai có lẽ cũng đã sở hữu riêng cho một cuốn sách mà tôi tạm gọi là thần thánh ấy!  Có vẻ hơi vĩ mô quá, nhưng nếu nhìn ở một góc độ thực tế nào đó thì rõ ràng “Đắc nhân tâm” là cuốn sách help – sefl đầu tiên trên thế giới này, nó cũng chính là cuốn sách bán chạy nhất thời đại dù đã ra đơi cách đây rất lâu rồi, như thế thì chẳng phải cuốn sách này đã được thần thành hóa để sống mãi trong lòng độc giả từ đó đến giờ sao!?!

Thật nhàm chán nếu như bài viết này lại tiếp tục review những điều mà quá nhiều người đã biết, đại loại như: Cuốn sách này là một cuốn sách tuyệt vời nhất mà tôi được đọc, hay, cuốn sách này giúp tôi mở mang được rất nhiều những điều bổ ích mà tôi chưa từng được biết trước đó,.. – rất rất nhiều những điều có thể khen ngợi cuốn sách này. “Đắc nhân tâm” quả thực hay – ai cũng biết, hay như thế nào, hay ra sao – mọi người đã ca tụng về nó rất nhiều, nhưng có vẻ thật hiếm hoi khi tôi tìm đọc từ khóa: “Làm thế nào để đọc và hiểu “Đắc nhân tâm” một cách triệt để nhất?” thì số lượng bài viết lại được đếm trên đầu ngón tay với những bài viết khá qua loa và sơ sài. Cũng chính vì lý do đó mà tôi quyết tâm đọc đi đọc lại cuốn sách “Đắc nhân tâm” này, tìm cho mình một cách riêng để nó được thấu hiểu triệt để nhất đối với chính bản thân mình. Hôm nay tôi sẽ lôi những điều, có thể với bạn đó là điều tầm thường, nhưng với tôi nó lại là những điều phi thường giúp tôi ứng dụng những điều mà người ta hay ca ngợi về “Đắc nhân tâm” một cách trơn tru hơn! (Lắm lúc tôi cứ nghĩ mình giống như Dale Carnegie vậy >.<, cách tôi tự tìm tòi ra cách hiểu cuốn sách này triệt để nhất không phải rất giống với khi ông ta giảng dạy môn học này nhưng lại không tìm thấy giáo trình, tù đó viết luôn cả một cuốn sách vượt thời gian đó hay sao? Suy nghĩ của tôi, tôi nghĩ chắc không phải là điều quá tồi

Sơ lược một chút về Dale Carnegie nhé! Ông sinh năm 1888 và mất năm 1955, tức so với thời điểm hiện tại (năm 2019), Dale Carnegie đã gần 130 mươi tuôi – cách chúng ta gần một thế kỷ. Ông là con của một gia đình nông dân nghèo tại tiểu bang Missouri của Mỹ. Sự nghiệp của ông được bắt đầu bởi nghề bán hàng và làm diễn viên, tuy nhiên ông lại không may mắn có được thành công trên lĩnh vực này và tự nhận mình là người bất hạnh nhất New York. Từ đó, ông luôn cố gắng nổ lục để chúng tỏ bản thân mình, lần này thì hạnh phúc mỉm cười với ông, ông được nhiều người biết đến với khả năng thuyết phục người khác trong nghệ thuật hùng biện, đó cũng chính là lý do mà tại sao “Đắc nhân tâm” lại được ra đời. Dale Carnegie không thể tìm đâu ra một cuốn sách để làm giáo tình cho những bài giản của ông, và do đó ông bắt tay vào việc viết một quyển sách như vậy (với tôi, quyết định của Dale Carnegie lúc đó thật táo bạo khi có những suy nghĩ mà tôi tạm gọi là hơi ngông cuống ngay khi thời điểm ông còn chưa có quá nhiều kinh nghiệm cho việc viết nên một cuốn sách). Quá trình viết sách của ông không chỉ được đầu tư từ những kiến thức lão luyện mà mình đã góp nhặt được trong suốt quá trình giảng dạy và làm việc mà nó còn là công sức của những nhà nghiên cứu được ông thuê về, chỉ để ghi chép lại những thông tin mà họ đã nghiên cứu được. Thế rồi cuốn sách cũng được ra đời vào năm 1936 giữa thời kỳ khủng hoảng của việc phát hành sách ở Mỹ. Tại thời điểm đó, cứ có 8 đầu sách được xuất bản thì có 7 đầu sách không thành công, việc đem một cuốn sách được đầu tư bằng tất cả những công sức của mình vào thời điểm đó quả thực là một điều rất mạo hiểm. Nhưng Dale Carnegie đã quyết định chọn điều mạo hiểm đó, nhưng kết quả tốt đẹp hơn những điều ông mong đợi. Cuốn sách được người đọc đón nhận nhanh như tia chớp và phải xuất bản rất nhiều lần để thỏa mãn được đọc giả của nhiều nơi trên thế giới. Hiện nay “Đắc nhân tâm” đã được dịch sang 45 thứ tiếng khác nhau và luôn được chỉnh sửa để hợp hơn với thời đại. Thế mới nói “Đắc nhân tâm” là một cuốn sách vượt thời đại, theo một nghĩa đơn giản bởi vì nó được cập nhật, đối mới liên tục; còn theo nghĩa bóng thì rõ ràng những điều mà Dale chia sẻ trong “Đắc nhân tâm” đều là những điều chưa bao giờ là cũ so với thời đại. Thế thì như cách nói ban đầu, “Đắc nhân tâm” là một cuốn sách thần thánh thì liệu là có quá phô trương không?

Thật ra “Đắc nhân tâm” cũng đã có một phần mở đầu nhằm hướng dẫn người đọc có thể dễ dàng lĩnh hội được những điều mà tác giả muốn chia sẻ, tuy nhiên, với góc nhìn của một người độc giả – tự tin với số lần đọc cuốn sách “Đắc nhân tâm” này thì tôi có thể sẽ đưa ra những lộ trình cụ thể để đọc được cuốn sách nhanh và dễ hiểu, dễ áp dụng hơn! Tôi không biết những cuốn sách với ngôn ngữ khác của “Đắc nhân tâm” sẽ như thế nào vì tôi chưa tìm hiểu về nó, tuy nhiên, với bản Tiếng Việt này, tôi thấy nó rất tuyệt vời, tôi nghĩ những bản khác cũng thế!

Một cuốn sách, tôi vẫn hay chọn những dòng được in sau bìa sau của cuốn sách để đọc trước tiên. Những lời sau bìa sau của những cuốn sách đều là những phần tinh hoa nhất mà tác giả muốn gửi gắm vào, giúp người đọc có cái nhìn tổng quát về cuốn sách khi quyết định chọn nó làm người bạn đồng hành của đôi mắt mình trong một quãng thời gian, “Đắc nhân tâm” cũng vậy. Tôi đã lựa chọn đọc những dòng chữ sau bìa đó trước khi bắt mạch vào những trang đầu tiên của cuốn sách. Quả thực là một cuốn sách đáng để đọc, những dòng sơ lược ấy cũng toát lên đầy một vẻ kiêu kỳ, hệt như cảm giác bản thân mình thật sự may mắn khi cầm được cuốn sách “Đắc nhân tâm” này trên tay! Đại loại vậy! Tôi cũng không biết diễn tả thế nào để tỏ bày được rõ ràng cảm xúc của tôi ^^!

Tiếp theo, tôi luôn đọc hết từ đầu đến đuôi cuốn sách không sót một từ từ tên tác giả, nhà xuất bản, có vẻ hơi khác lạ so với nhiều độc giả khác, thế nhưng với tôi, đó là cách mà tôi trân trọng cuốn sách cũng như hiểu được nhiều hơn về tác giả cũng như tác phầm, song song với đó tôi còn biết được bố cục của nó như thế nào, từ đó mà hình dung ra phương pháp để sơ đồ hóa cuốn sách trong trí não của mình.

Tôi lật qua hết tất cả từng chương, đọc được những điều in đậm in nghiêng khá nổi bất của trang sách, sau đó quay lại đọc chầm chậm, chầm chậm từng nhịp một, thấm thoắt, thời gian đưa chúng ta chạy nhanh đến cuối bìa sách khi nào cũng không hay! Lật lại, những dẫu mực xanh, mực đỏ, mực vàng với những quy định về nội dung, ý nghĩa khác nhau trông cũng thật vui mắt. Thế rồi, cứ tạm để đó, tôi cứ rời xa cuốn sách này hai ba hôm.

Hai ba hôm đó, một vài hành động trong cuốn sách được dần hiện ra trong cuộc sống thường nhật của tôi, vài điều nhớ mang máng, vài điều không, tôi dần thấy thú vị và quyết tâm quay lại đọc cuốn sách này lần nữa. Những vết mục xanh, mực đỏ với nội dung chứ thích ở trên thực sự có ý nghĩa trong lần đọc thứ hai này, chỗ nào là mình thích, chỗ nào mình nên làm, chỗ nào mình đã sai trước đó,… tôi đọc kỹ từng chương, từng chương một, thời gian cuốn sách này chiếm sóng khá lâu so với lần đọc trước, nhưng không phải lần thứ hai thì sẽ chán, càng đọc tôi càn cảm thấy tấm tắc những điều đó, tự trong đầu óc tưởng tượng ra những tình huống mà Dale Carnegie đã đề cập tới, mình sẽ làm như thế nào,… chốc chốc mà cuốn sách lại đến trang cuối…

Từ đó đến này tôi đã được được cuốn sách chừng dăm chục lần, cuốn sách này như nằm lòng trong tay tôi vậy, nhưng tôi vẫn nhớ và cố gắng áp dụng những điều mà cuốn sách này đã dạy bảo tôi. Thực sự cảm thấy mình thay đổi rất nhiều sau khi cố gắng tích góp được những điều tuyệt vời ấy!

Do vậy, tôi khuyên bạn nên đọc cuốn sách này! Một khi cuốn sách quá nhiều điều để nói thì thật khó để nói! Vậy nên, tôi chỉ mong tìm được những tâm hồn đồng cảm giống tôi thôi!

Để lại một bình luận