Làm sao chúng ta biết được rằng chúng ta đang dần lớn lên? Mỗi con người chúng ta đâu đấy cũng có lần đã tự đặt ra một câu hỏi cho mình như vậy. Ai có lẽ cũng đã có hoặc chưa có một câu trả lời cho mình. Và “Đi qua hoa cúc” có lẽ sẽ là nơi cho bạn một câu trả lời thỏa đáng nhất. Tác phẩm “Đi qua hoa cúc” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh kể về một câu chuyện tình yêu đầu đời của một chàng trai, nó hội tụ mọi yếu tố từ hài hước cho đến đau khổ nhưng không quá bi lụy. Đọc “Đi qua hoa cúc” để ta thấy được tình yêu đầu có thể đẹp hay không không quan trọng, mà chính là ấn tượng về nó sẽ theo ta suốt đời.
Xuyên suốt những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh thường là những mối tình đầu đời, thành công cũng có, không thành công cũng có, nhưng, vẫn cách kể chuyện như thế, Nguyễn Nhật Ánh lại điểm tô cho “Đi qua hoa cúc “ một vẻ đẹp rất khác.

Câu chuyện xảy ra vào mùa hè năm Trường 16 tuổi. Chững em và Chững anh chính là những người bạn thân chí cốt của cậu bé Trường. Ban đâu, hai cậu bé Chững anh và Chững em này mang đến cho tôi những thiện cảm không tốt vì những trò nghịch ngợm tinh anh và đầy quái đản. Nhưng sau này, khi những trang sách dần lật ra, tôi mới cảm nhận được đó chính là những tình bạn thật sự, là thứ gia vị tuyệt vời nhất của thanh xuân mà Trường chính là nhân vật may mắn nhận được từ họ. Mùa hè năm 16 tuổi ấy, cậu bé tên Trường trót vô tình đem lòng thương nhớ chị Ngà, lớn hơn cậu ta hai tuổi. Đây chính nà nét đặt biệt của tác phẩm do Nguyễn Nhật Ánh viết nên, lần đầu tiên trong những tác phẩm của ông có một tình yêu chênh tuổi ngược giữa con trai và con gái như vậy.
Chị Ngà là người thành phố nên chẳng quen những trò chơi thôn dã, đến con sâu con kiến chị cũng cảm thấy sợ. Chị không đi được trên đường sỏi đá, chị yêu hoa cúc và chính hoa cúc làm đẹp nên tâm hồn chị, mang đến một chị Ngà thanh tao, đoan nhã đến với cuộc đời Trường, xuất hiện cả trong giấc mơ của Trường. Nhưng Trường thì phải biết là sao khi bản thân cậu không biết nói những lời ngọt ngào.
Ông của Trường là một thầy thuốc có tiếng và thường xuyên nhận thêm học trò để truyền nghề, Điền là một trong những người như vậy, và vô tình, Điền và Trường lại trờ thành tình địch của nhau. Bụi rơm – nơi Trường thường dấu thư tình của mình dành cho chị Ngà chính là nơi mà anh Điền và chị Ngà hẹn hò nhau. Điều này còn gì đau đớn hơn với một cậu bé đang chập chững tuổi lớn như Trường. Nhưng câu chuyện thì vẫn chưa dừng ở đó, Điền lại không phải là một chàng trai chung thủy mà lại là một chàng trai trăng hoa, anh đã có vợ và điều trớ trêu hơn là chị Ngà lại đang mang trong mình giọt máu của anh ấy. một cô gái đôi mươi với biết bao nhiêu hoài bảo, tâm hồn thuần khiết như những cành hoa cúc xanh mơn mỡn. Nguyễn Nhật Ánh đem đến cho người đọc một cái kết mông lung khiến tôi lại càng có thêm nhiều suy nghĩ và cái kết của câu chuyện.

Cuốn Đi Qua Hoa Cúc là tập truyện dài của Nguyễn Nhật Ánh, mở đầu câu truyện tác giả kể lại tuổi ấu thơ hồn nhiên của nhân vật trong truyện, kết hợp với tả cảnh ở miền quê, những ngôi nhà nằm dọc hai bên đường đá sỏi dọc theo hai bên hàng dâm bụt và cả cây sứ cây bàng tỏa bóng mát, tỏa hương thơm trước sân nhà. Một nét vẽ nên thơ thật đầm ấm ở một vùng quê xa xôi tác giả dường như làm ấm lòng cho người đọc. Thật vậy mỗi cốt truyện của Nguyễn Nhật Ánh đã phác họa lên một nét quê hương ngọt ngào, một thời ấu thơ đẹp, một tình yêu của tuổi học trò cũng hòa lẫn tình yêu khát khao của bao lứa tuổi. Cuốn truyện dài Đi Qua Hoa Cúc là một trong những tác phẩm tuyệt tác hay của tác giả làm thôi thúc người đọc thêm nhiều ấn tượng và sự lôi cuốn tràn dâng trong lòng bạn đọc.
Người viết review: Ánh Nguyệt