Trang giấy đã ngả vàng…
Không biết tại sao tôi luôn yêu những màu sắc cũ. Có lẽ đó là chút kỳ niệm mà tôi còn lưu giữ được cho thành xuân… Hôm nay, tôi lôi ra một cuốn sách đã lâu không chạm đến, là cuốn sách anh tặng cách đây tầm năm năm. Một khoảng thời gian không ngắn nhưng cũng chẳng quá dài. Những nó gọi là đủ, đủ để chia xa….
“See love in your face
30.03.2014”
Anh đã viết như vậy trong chiếc bookmark bé con của “Hết hôm nay là đến hôm qua” của tác giả Hoàng Anh Tú. Nhìn lại, tôi cảm thấy nao long. Thời gian trôi qua nhanh thật.. Và có lẽ tình yêu của chúng ta cũng đã cũ như những trang giấy này. Nhưng có sao đâu chứ, có những điều vẫn mãi đẹp trong tâm trí của em…
Hoàng Anh Tú là cái tên mà ngày ấy hai chúng tôi đều thích, mọi tác phẩm của anh chúng tôi đều đón đọc như một đứa trẻ chờ mẹ đi chợ mua quà về. Mỗi cuốn sách luôn hiện lên đâu đó một nét nhẹ nhàng mà chỉ Hoàng Anh Tú mới lột tả được. Thoạt đầu, có thể chúng ta sẽ rất bỡ ngờ khi tại sao tên cuốn sách lại có tự ngược đời như vậy: “Hết hôm nay là đến hôm qua”, nhưng đọc rồi mới biết, chẳng có gì trong cuốn sách là ngược đời cả, đó là một ngụ ý rất hay của tác giả mà tôi rất tâm đắc. “Hết hôm nay là đến hôm qua” cũng là một cuốn sách như thế, nhẹ nhàng, tinh tế. 28 câu chuyện, 28 tình yêu và 28 màu sắc. Đọng lại trong tôi một cảm xúc bình yên.. Có những câu chuyện đọc hoài không ngán như Cà phê chua và cô gái thức tỉnh; Xuân, hạ, thu, đông … rồi lại xuân hay Mặc váy Voan xanh ở Sapa, Đỏng đảnh chuyện. Mỗi một câu chuyện cho tôi những cảm xúc khác nhau, có khi chợt nhoẻn miệng cười, nhưng cũng có khi gấp sách lại mà nhìn xa xăm… Tôi hiểu một điều rằng cuộc sống này có những điều mà chẳng ai níu giữ được, chúng ta chỉ có thể bình yên và trân trọng, trân trọng những phút giây trôi qua. Trong vô vàn những câu chuyện, có lẽ tôi ấn tượng nhất với mấy dòng cuối sách. Có thể đó là vì nó là những dòng tôi đọc đầu tiên, cũng có thể là không, lý do là vì tôi cảm thấy hạnh phúc khi đọc nó:

“Cả hai đều không nhớ vì sao họ lại ôm nhau ngay trong buổi gặp đầu tiên ấy. Chỉ như mọi thứ đã được định ấy. Chỉ như là cả hai đều đã muốn thay vì like như trên facebook, họ sẽ ôm lấy nhau một cái. Thật chặt. Chẳng phải khi họ like nhau trên facebook đều cùng ý nghĩ gửi nhau một cái ôm đó sao? Vậy thì việc ôm nhau ấy xảy ra lúc nào và tại sao, cả hai đều không buồn truy cứu. Như việc tại sao anh lại là bạn trong facebook của cô và ngược lại.”
Nếu hỏi tôi trên đời này thích được gì nhất, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng: “Tôi thích được ôm!”. Còn nếu hỏi tại sao. Tôi sẽ trả lời rằng: “Vì tôi thích!”. Có những thứ chẳng cần phải giải thích thật dài dòng, chỉ cần thích, ta có thể làm mọi điều mà chẳng cần lý do. Tình yêu là thế, yêu là yêu hết mình. Và nếu có dừng lại, vẫn cũng chẳng hối hận vì bất kỳ điều chi.
Hơn năm năm đọc lại cuốn sách này. Không hẳn là cảm xúc vẫn như cũ, bởi lẽ chuyện tình của chúng tôi đã héo, nhưng Hoàng Anh Tú vẫn mang cho tôi một cảm giác nhẹ nhàng đến tuyệt. Yêu là yêu thôi chứ chẳng là gì cả. Những chuyện buồn, vui, đau khổ âu cũng chỉ là do chúng ta đã suy nghĩ quá nhiều. Có lẽ, có những chuyện cũ nên xếp lại, nhưng cũng có những câu chuyện mãi là một phần cho ký ức thanh xuân kia thêm tươi sáng. “Hết hôm nay là đến hôm qua” sẽ là một phần thanh xuân của tôi vậy. Những chuyện tình chưa bao giờ cũ. Cảm ơn anh! Cảm ơn tình yêu!
Người viết Review: Ánh Nguyệt