Review sách “Thất tịch không mưa”

Mình là người rất sợ truyện SE. Vì mình là người rất dễ xúc động, những câu truyện như vậy thường để lại cho mình nỗi ám ảnh lớn. Nhưng truyện Thất tịch không mưa này lại là ngoại lệ. Mình đã đọc đi đọc lại đến thuộc lòng nhưng vẫn muốn đọc tiếp. Đọc bởi vì nó quá hay, đọc bởi vì nó có tính nghệ thuật, tính nhân văn cao.

Thất tịch không mưa – Một câu chuyện mang một cái kết vô cùng buồn bã và đau thương , có thể chúng ta đọc đi đọc lại 100 lần vẫn rơi lệ. Ngày 7/7, ngày Valentine của Trung Quốc, cũng chính là ngày mà cô – Thẩm Thiên Tình ra đời. Từ ngày nhỏ, cô đã luôn ngang bướng, cứng đầu nên hay phải chịu phạt. Chỉ có anh – Thẩm Hàn Vũ là luôn che chở, dỗ dành cô. Họ không biết rằng, sâu trong tim mình đang nảy sinh một thứ tình cảm khác…Năm 15 tuổi, cô đã mong chờ món quà bí mật từ người anh của mình. Nhưng không ngờ, khi trở về sau chuyến picnic, đón chào cô không phải là người anh yêu quý, mà là một căn nhà trống vắng….anh cô đã bỏ lên Đài Bắc học, từ đó mất liên lạc.

Năm 18 tuổi, cũng vào ngày sinh nhật mình,  một ngày mưa xối xả, cô đã gạt bỏ mọi thứ lên thành phố tìm anh. Nhưng bất hạnh thay, đổi lại sự vất vả, sự mong chờ, đổi lại 5 tiếng dầm mưa trước cổng nhà, cô chỉ nhận được cái nhìn lạnh lùng, xa cách từ anh. Anh đã thay đổi…Đêm đó, cô âm thầm bắt chuyến tàu về nhà, cô không muốn làm phiền anh nhưng thực ra, cô không muốn nhìn thấy anh dần xa cô, có lẽ cô sẽ không chịu được. Nhưng cô không biết, khi cô đi rồi, có một người đã đuổi theo cô, mong muốn giữ cô lại, cô không biết con người ấy không hề đổi thay…

Từ lúc cha anh mất, mẹ anh như người điên dại, hằng ngày vẫn luôn đánh đập, chửi rủa cô. Nhưng anh không biết điều đó. 3 năm sau, anh nhận được thư của mẹ.

” Mẹ bệnh khó qua khỏi, tự biết thời gian không còn nhiều, trước khi đi, có vài lời, sợ rằng nếu không nói thì sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa….Sau khi mẹ sinh bệnh, Tiểu Tình vẫn luôn chăm sóc mẹ mặc dù mẹ chì chết đánh mắng, vẫn cố chấp ở bên mẹ, mẹ mới đột nhiên tỉnh ra, rốt cuộc mình làm sai điều gì? Con bé ban ngày kiên cường đối diện với mọi thứ, nhưng ban đêm liền trốn vào phòng con, nhìn ảnh bọn con chụp chung nói: Anh, em rất dũng cảm, anh không cần lo, em sẽ chăm sóc mẹ, xử lý mọi chuyện giúp anh…”

Đọc xong bức thư, anh sững sờ. Thì ra cô vẫn giữ đúng lời hứa với anh, thì ra cô  luôn yêu thương anh, thì ra…thì ra…

Sau khi chịu tang mẹ, anh đưa cô lên Đài Bắc sống với anh. Tưởng rằng anh và cô sẽ có những ngày tháng chung sống hạnh phúc nhưng không, trong suốt 3 năm, đến khi cô 24 tuổi, anh vẫn luôn xa lánh, lạnh nhạt với cô. Anh và cô không thể cùng nhau ngủ, cùng nhau vui đùa như trước. Trái tim cô đã hoàn toàn tuyệt vọng. Cho đến khi cô biết được sự thật: Anh và cô là 2 anh em cùng cha khác mẹ. Đó chính là đòn chí mạng giáng xuống tình yêu của cô dành cho anh. Thì ra anh đã hi sinh vì cô nhiều như thế nào, chỉ có mình cô không hiểu. Cô quyết định buông tay, để anh kết hôn với người khác, để giải thoát cho anh, cũng chính là giải thoát cho cô. Đêm tân hôn, anh và cô cùng nhau ngắm sao, trao cho nhau nụ hôn sâu đậm khắc cốt ghi tâm.

Năm cô 26 tuổi, cô bị chuẩn đoán mắc bệnh đa xương cứng, có thể gây mù, tàn phế, thậm chí tử vong. Cô bắt đầu lo sợ cho Vũ. Cô sợ sau khi cô đi, anh không thể gượng dậy nổi, nên đã dồn hết tâm sức vẽ những bức tranh mang đầy kỉ niệm của anh và cô, để khi cô đi anh sẽ chịu đựng được. Những ngày cuối đời mình, cô được sống trong vòng tay yêu thương, che chở của anh, cô như được hồi sinh.

Đến đây, cả hai đều chợt nhận ra, anh em thì sao chứ? Dù không thể đến với nhau bằng thể xác, bằng danh nghĩa vợ chồng, thì chí ít, họ cũng đến được với nhau bằng sự đồng điệu trong tâm hồn. Trong tâm khảm mỗi người, điều đó không chỉ đơn giản là một nhận thức mà còn là lẽ sống.

Đây chính là đoạn xúc động nhất. Mình đã đọc đi đọc lại hàng trăm lần mà vẫn còn nức nở. Cô trút hơi thở cuối cùng trong ngôi nhà quen thuộc, bên cạnh vòng tay ấm ấp của anh. Anh không khóc, không kêu gào, chỉ trầm lặng làm hậu sự cho cô, ngồi hằng giờ bên bia mộ cô, bầu bạn với cô. Cuối cùng, anh lấy ra bộ hồ sơ bệnh án, đốt trước bia mộ cô. Trong tờ giấy chuẩn đoán có ghi: Bệnh đa xương cứng, Thẩm Hàn Vũ. Anh chỉ nói có 3 chữ, nhưng cũng đủ khiến trái tim người ta quặn thắt lại: ” Tình, đợi anh”.

Hai con người ấy, yêu nhau tới tận xương tủy, nhưng lại không thể nào đến với nhau? Phải chăng có quá tàn nhẫn? Họ cũng chỉ là con người, họ cần được hạnh phúc. Nhưng họ đã phải hi sinh nó vì họ lại là anh em….Phải chăng sẽ có một khởi đầu mới cho họ ở một thế giới nào đó…??

Khi mới đọc truyện này, mình đã ngồi khóc rất nhiều. Mỗi một chap đều rút cạn nước mắt của mình. Lúc đó, sau khi đọc đoạn kết, mình vừa xúc động lại vừa tức giận tác giả, vì sao lại viết ra cái kết bi thương như vậy, vì sao không cho họ đến với nhau?…Chỉ đơn giản vì có một bức tường ngăn cách giữa họ. Bức tường đó mang tên ” Huyết thống”. Huyết thống không đến được với nhau, dù là người có quyền hạn cao nhất cũng phải tuân theo, dù có tan xương nát thịt, dù có gào thét đến mất giọng cũng không đáng là gì. Mình ước những phong tục ấy chỉ là những mảnh gỗ, tờ giấy để mình có thể xé, nghiền nát thành tro bụi. Bây giờ đọc lại, mình không còn tức giận nữa, mà ngược lại, mình thấy hạnh phúc thay cho Vũ và Tình. Chắc ông trời đã thấy được tình yêu mãnh liệt của họ nên đã đưa họ về và đầu thai cho họ một cuộc sống mới mà ở đó, họ sẽ có được hạnh phúc trọn vẹn cùng với nhau.

 

 

Người viết review: Bông Tít

Để lại một bình luận